Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

Một ngày buồn

Có lẻ tôi đã sai và đã sai rất nặng, tôi biết rằng mình làm như vậy là đã sai nhưng không bằng cách nào khác vì tôi không có lựa chọn nào. Nếu tiếp tục như cuộc sống hiện tại thì tôi sẽ không bao giờ thực hiện được ước mơ và có một cuộc sống thoải mái. Tôi dần nhận ra rằng mình đã rất khó khăn khi phải đối mặt với những gì đang diễn ra ở hiện tại nhưng bằng sự chịu đựng và phải chấp nhận để tôi có thể chan hoà.

            Cũng hơn năm năm sống bên nhau, toi biết rằng sự yêu thương dành cho tôi của đã quá nhiều so với những gì mà tôi đáp trả lại, tôi muốn ở cùng cho đến ngày mai kia và cũng có thể cho đến chọn đời. Nhưng với tình trạng hiện tại thì không thể nào, nếu chỉ có hai đứa thì không có chuyện gì để nói đằng này lại có ông anh rễ ở chung suốt ngày chỉ biết nhậu nhẹt. Anh em ở chung gì mằn uống, làm gì cũng riêng lẻ không có sự hà hợp với nhau, thuer hỏi như vậy sao mà chịu được. Sự chịu đựng của con người có giới hạn, đến lức nó phait bùng nỏ vì hết chịu nối sự nóng nực cảu thời tiết trong căn phòng, thêm nữa là vấn để nước nôi nữa, cứ chiều lại về đến nhà là không có mọt gọt nước, đến nữa đêm thì nước nó mới rỉ rỉ nhỏ từng giọt. Thử hỏi cuộc sống như vậy có chấp nhận được hay không

Mệt mỏi, muốn viết nhiều nhiều lắm, nhưng  đành chôn dấu trong lòng để không phải màng nổi buồn

Ngày 24 tháng 05 năm 2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét